Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

Tản văn: NGOẠI mới chả CẢM!

 Thưa các đồng chí và các bạn! Trước khi đi vào đề tài NGOẠI CẢM chúng ta cùng tìm hiểu thế nào là ngoại cảm? Ngoại tức là BÊN NGOÀI, còn CẢM theo tôi hiểu thì là CẢM GIÁC (vì nếu là CẢM TÌNH thì thành mẹ nó NGOẠI TÌNH), ý nói đến các GIÁC QUAN KHÁC NGOÀI 5 giác quan của con người, bọn TÂY nó gọi đơn giản hơn nhiều: Giác quan thứ 6! MK đỡ phải giải thích loằng ngoằng như dân mình!
 Nói thật thì tôi cũng như các bạn đều tiếp xúc trực tiếp hoặc gián tiếp với NGOẠI CẢM từ rất lâu mà rất ít khi nhận ra. Nó ăn sâu vào đời sống XH VN chúng ta từ ngàn đời nay chứ không phải đến bây giờ, ví dụ như hầu đồng, bói toán, tìm mộ, chữa bệnh, đuổi tà ma …
 Về cá nhân tôi, xem nào, hình như là năm ĐH thứ 2 thì phải, tôi bắt đầu phải tiếp xúc với mấy cái thứ này! Hồi ấy có thằng bạn thân con nhà gia giáo, bố mẹ đều là giáo viên ĐH, thế đek nào gần nhà nó có ông NGOẠI CẢM mà nghe nói là cao đồ tông sư cái quỷ quái gì đó? Ông này cũng là giáo viên nhưng ông ấy mở 1 lớp luyện khí công Khai mở luân xa. Thằng bạn tôi theo học chăm ghê lắm, cứ 9h tối là nói THIỀN; mắt nhắm nghiền, 2 tay đặt lên đùi, ngón trỏ chụm vào ngón cái trông rất hoành văn tráng. Tôi hỏi nó:
 - Mày luyện cái môn đek gì thế?
 - Khí công khai mở luân xa! Nó trả lời.
 - Biết rồi, nhưng mở .. lu xe …để làm gì?
 - Luân xa … mày biết đek gì, tức là mở con mắt thứ 3 trên trán!
 - Ôi cái đập con mèo! Mày 2 mắt đéo đủ hay sao mà thêm mắt làm gì? Mà tổ sư mày 2 mắt bình thường gái nó còn đêk thèm yêu, thêm mắt giữa trán nó tưởng QUÁI THAI nó VÃI ĐÁI ra ấy chứ!
 - Mày ngu lắm! Nó nhăn nhó: Mắt đấy là mắt ảo, có thể nó ở trán, cũng có thể ở gáy, ở trán mày có thể nhìn được xuyên qua mọi vật ví dụ như mày nhắm mắt mà vẫn đọc được sách, mắt ở gáy mày có thể nhìn về phía sau mà không cần ngoái cổ lại! Hiểu chưa?
 - Mày rỗi việc, đọc sách mà nhắm mắt có khi NGỦ cmn mất, mà vất vả luyện tập như thế chỉ để nhìn sau gáy thì tao NGOÁI cmn CỔ lại là xong!
 - Mày đek hiểu gì, đấy là ví dụ nhỏ, con mắt thứ 3 có  thể nhìn cả TƯƠNG LAI và QUÁ KHỨ!
 - Ối giời! Thế luyện ngay đi, khi nào MỞ xong tao với mày làm con Lô nhé! TSM!
 Thằng này nó chăm luyện vô cùng thưa các bạn, cứ đến giờ là nó LUYỆN dù đang ở bất kỳ đâu. Luyện nhắm mắt chán nó lại luyện MỞ MẮT nhìn trừng trừng vào 1 điểm, tôi chán đek thèm hỏi làm gì, kệ mẹ nó! Ây thế mà 3 tháng sau nó MỞ được thật, không phải 3 mắt mà những 4 mắt! CẬN LÒI tòi phòi 5 đi-ốp kiêm loạn thị, nguyên nhân chắc chắn do luyện MỞ MẮT. Sau đó thì tuyệt nhiên không thấy nó nhắc đến cái vụ LUÂN XA với CON MẮT THỨ 3 nữa, có lần tôi hỏi nó thì nó phát khùng lên và nói rằng: ĐCM cái bọn …lu xe!!!
 Chưa hết đâu, năm thứ 3 ĐH, vẫn ở lớp tôi (MK! sao cái lớp Kiến trúc này nó lắm thằng NGU thế không biết!), lần này có những 5 thằng tham gia vào luyện công. Mà lạ lắm các bạn ạ! Tôi cũng đek biết nó là loại khí công gì, chỉ thấy 5 thằng đúng 5h sáng cùng nhau có mặt tại Bách thảo mỗi thằng chọn 1 gốc cây rồi đứng ÔM đến 7h mới về??? Hồi ấy tôi thấy lạ lắm, nên mới hỏi chúng nó:
 - Chúng mày ôm gốc cây là cái đek gì thế!
 - Để  HÚT TINH KHÍ từ VŨ TRỤ mày hiểu chưa!
 - Hút tinh khí từ vũ trụ để làm gì?
 - Tức là VŨ TRỤ có năng lương vô tận mà chỉ có các LOÀI CÂY mới cảm nhận được, khi ÔM GỐC CÂY tức là hòa mình vào vũ trụ để hút năng lượng, khi hút được tinh khí vũ trụ thì sẽ khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi và chữa cả bách bệnh… bla blo bala …
 Bố mấy thằng HẤP! Chúng mày thích ÔM GỐC CÂY thì cứ cưa mẹ nó 1 em XÂY DỰNG, ôm nó khác đêk gì GỐC CÂY, có khi còn CỨNG và SẦN SÙI hơn ấy chứ! Có điều HÚT TINH KHÍ của nó thì hơi khó chút, he he he!!! Đek hiểu chúng nó nói cái gì, đại loại là 1 thằng có ông Bố luyện môn ấy rồi đầu độc thằng con, thằng này lừa thêm thằng bạn cùng bàn, thằng bạn kéo thêm 1 thằng nữa bên cạnh… cuối cùng cả bàn chúng nó ÔM GỐC CÂY! TSCM!
 Mới đầu các bố chăm lắm, ngày nào cũng đủ 5 ông ra ÔM. Tuy nhiên chúng nó HÚT được bao nhiêu TINH KHÍ VŨ TRỤ thì tôi đek biết nhưng MUỖI nó hút máu các bố cũng tương đối NO. Có ông ÔM được 2 tuần thì mặt như lên thủy đậu, muỗi đốt đầy mặt. Mà đã hết đâu, rồi cả kiến cắn, chim ỉa lên đầu, bọ xít đái vào mắt là bình thường. Thậm chí có ông kiến chui cả vào quần cắn SƯNG TƯỚNG cả ĐÂU QUY GIÀ (+18), đi đái đau đau là! Gớm đến là NHỤC, thức khuy dậy sớm luyện công chả thấy hút tinh khí đâu chỉ thấy cái bọn côn trùng ký sinh nó HÚT MÁU mình. Được đâu những 3 tuần thì các bố nghỉ sạch, MK , sau này tôi nghe nói 5 cái GỐC CÂY chúng nó ÔM cũng CHẾT cmn luôn, mỗi gốc còn THỦNG 1 lỗ cách đất 75cm! TSCM, chỉ được cái PHÁ HOẠI môi trường!
 Vẫn chưa hết đâu! Các bạn cứ bình tĩnh, đừng đi ngủ vội! Đấy là mới kể về bạn bè, chưa kể về GIA ĐÌNH! Nói đến Ngoại cảm thì ông cụ thân sinh ra thằng em ruột tôi là 1 tín đồ NGOẠI CẢM. Ôi thôi thì tham gia đủ các khóa ngoại cảm, tài liệu băng hình đầy nhà, đủ loại như Suối nguồn tươi trẻ, Khai luân xa, Kinh dịch, Khí công, … chả biết có ÔM GỐC CÂY không nữa? Bố tôi là người hiền lành và vui tính bạn bè tôi ai cũng quý, vả lại về hưu rảnh rỗi nên ông thích làm gì thì làm, tôi cũng không ý kiến gì, kệ ông cụ. Mà bạn bè ông cũng đầy nhà ngoại cảm, có 1 ông nổi tiếng lắm, hồi năm 97,98 ai cũng biết là Giáo sư P. Bố tôi luôn gọi tên ông đầy kính trọng, ông bảo: Giáo sư có thể biết trước SỰ VIỆC được 1 TUẦN đấy con ạ!
 Hồi ấy chỉ mỗi tôi sống với bố, tôi đi từ 7h sáng thì ông đang ngủ, trưa tôi về thi ông đi đọc báo ở tổ hưu đến chiều, tôi ngủ trưa dậy thì ông đã đi luyện công với thể thao, 7h chiều tôi đi đá bóng về thì ông đi ăn cơm, tôi tắm rửa xong 8h vác con Win100 đi cưa gái thì ông về, 12h tôi về thì ông ngủ rồi…! Thế đấy, có khi bố con sống cùng nhà mà vài tháng chưa gặp nhau. Tự nhiên một hôm tôi ngủ trưa dậy vừa bước vào WC nhìn thấy 1 ông già đánh răng trong nhà tắm giật bắn cả mình, ối giời ôi, hóa ra Bố tôi, ông cũng không nhận ra cả tôi. Khốn khổ 2 bố con ôm nhau mừng mừng tủi tủi, gớm gớm chết chết, bố tôi bảo:
 - Mày khác quá con ạ, tao tưởng thằng ăn CƯỚP! Cắt tóc đi!
 - Sinh viên Kiến trúc mà bố, thằng nào trông chả giống thằng ăn cướp! Thằng H đầu to bạn con nó còn dài gấp 10 lần con! Mà sao hôm nay bố lại ở nhà, không đi luyện công với giáo sư hả bố?
 - Hôm nay nghỉ, giáo sư bị CHÓ CẮN, phải đi TIÊM PHÒNG DẠI!
 - Ối giời ôi, sao bố bảo ông ấy BIẾT TRƯỚC cả TUẦN mà sao không biết hôm nay bị chó cắn à?
 - Bình thường với NGƯỜI thì là thế! Nhưng lần này là CHÓ, nó cắn NHANH bỏ mẹ! Ông nhăn nhó gãi đầu.
 - Tiên sư cái con chó ấy chứ, Ông GS biết trước cả TUẦN thế mà nó CHƠI BẨN cắn ông trước có 2 giây! Quá láo!
 - Con đừng nói thế, phải tội!
 - Vầng, đúng là tội cho CON CHÓ!
 Lần khác, tôi đưa bố tôi qua nhà ông giáo sư, khi tôi với bố tôi đứng bấm chuông ở cửa thì con chó xồ ra vẫy đuôi, nó nhận ra bố tôi. Chỉ có ông giáo sư thì khác, ông đứng trên nhà hỏi vọng xuống:
 - AI ĐẾN ĐẤY?
 - Ối giời ôi! Tôi nói với bố tôi: Đấy nhé bố! Thế mà bố bảo là ông ấy biết trước cả tuần, mình vừa gọi điện báo đến chơi cách đây có 15 phút, thế mà khi bố con mình đến ông ấy lại hỏi AI ĐẤY? Con chắc chắn với bố là 100% ông ấy chả biết bằng cái con đang vẫy đuôi kia!
 Ấy thế mà qua vài lần ông cũng bỏ được mấy cái NGOẠI CẢM chết tiệt ấy, chỉ tập trung thể thao bóng bàn với cờ tướng. Lúc ấy tôi cũng mừng và nghĩ rằng chắc là hết phải tiếp xúc với mấy cái loại ngoại cảm với ngoại sốt nữa. Nhưng CHƯA ĐÂU …
 Mặc dù đây là 1 chuyện buồn mà tôi không muốn nhắc lại nhưng vẫn phải nói để các bạn biết rằng, những thứ vớ vẩn ấy nó ăn sâu vào cả những tầng lớp tri thức già có, trẻ có …
 Chuyện là thế này, cuối năm 2004 bố tôi bị 1 cơn tai biến, ông rơi vào trạng thái hôn mê. Khi tôi chăm sóc ông ở BV, ngày nào cũng thế, có 1 người bạn của bố tôi, ông cũng là 1 quan chức về hưu giờ thành nhà NGOẠI CẢM, đều đặn đúng 9h sáng ông đứng trước giường bệnh của Bố tôi giơ 2 tay lên hướng về bố tôi. Ông nói:
 - Bác đang truyền CÔNG LỰC cho bố cháu! Cháu sờ lên trán xem có ẤM hơn không nào?
 - ẤM LẮM BÁC Ạ! Tôi nói cho ông yên lòng, vì thật ra CAO HUYẾT ÁP thì trán lúc nào nó chả ấm.
 - Bác truyền CÔNG LỰC cho bố cháu 1 tháng là TỈNH TÁO ĐI LẠI bình thường! YÊN TÂM cháu nhé!
 Rồi có hôm mưa gió không đến được thì ông ngồi nhà rồi gọi điện cho mẹ tôi, ông nói:
 - Tôi ngồi nhà truyền CÔNG LỰC đến cho ông nhà đây, chị SỜ xem có ẤM không nhé?
 - ẤM LẮM, ấm lắm bác ạ! Mẹ tôi nói.
 Ông truyền 1 thời gian thì BỐ bệnh của bố tôi đúng là THAY ĐỔI rõ rệt, ÔNG MẤT sau 1 tháng chống chọi với bệnh tật! Hôm lễ tang không thấy ông NGOẠI CẢM đến, tôi đoán chắc ông sợ mất uy. Tuy nhiên cũng phải cảm ơn ông, dù bố tôi không đi lại được bình thường như ông mong muốn thì sự TẬN TÂM của ông là điều mà gia đình tôi LUÔN TRÂN TRỌNG. Chỉ có điều cái thứ mà Ông nghĩ rằng ông có nó chỉ là 1 thứ TƯỞNG TƯỢNG xa vời của những con người thiếu NIỀM TIN vào KHOA HỌC và XÃ HỘI

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét