(Bài viết đọat giải: Tác phẩm được chia sẻ và ăn cắp nhiều nhất năm 2012 trên Fb)
Dạo này thấy phong trào K-pop của các em Xì-tin lên cao quá, sau cái vụ Đại nhạc hội thổ tả gì đó thấy không khí sôi sục các diễn đàn. Mấy em đội Hàn lên đầu thì gào khóc trông như nhà có đại tang, bên Anti thì được dịp chửi thả phanh với đủ các từ ngữ dìm hàng. Mình thì nghĩ khác : Kệ mẹ chúng nó, vài năm nữa đến tuổi đi làm thì nhà chúng nó tống ra đường mà kiếm cơm, đék có gì ăn thì lúc ấy xem chúng nó có thời gian mà đi đón lũ cha căng chú kiết tóc tai như lũ quái thai ấy không. Với lại đôi khi làm cha làm mẹ phải tìm hiểu xem tại sao chúng nó lại cuồng như thế để biết mà điều trị mấy đứa sắp lớn nhà mình, nếu cần cũng phải thích cùng với chúng nó ! Chứ cứ chửi thế ăn thua mẹ gì, phải không các cha mẹ nhỉ ?
Các bạn bè mình đa số 7x, 8x tất nhiên là bây giờ không ưa bọn Hàn Xẻng rồi, nhưng các ông bà cứ nhớ lại coi, hồi cuối những năm 90 khi phim truyền hình Hàn Quốc vào Việt Nam các ông các bà xem lòi mẹ cả mắt, khóc ướt cả đũng quần còn gì ?
Mới đầu là gì nhỉ, tự nhiên quên mẹ nó mất ??? À nhớ rồi : Mối tình đầu! Mình còn nhớ cái thằng Bê Con Giun (Bae Yong Joon) nó đóng vai thằng em Xan U làm bao chị em 7, 8x đòi yêu nó bỏ mẹ, tất nhiên do giữ kẽ nên chỉ dám nằm mơ thôi chứ không khóc lóc như bọn 9x. Mình có con bạn thân, nó còn bảo với mình : Sau này đi làm có tiền tao sẽ đi Hàn Quốc để gặp anh San-U ! Tao chỉ cần nhìn xong là đi về? Đấy thế mà giờ nó đã 2 đứa con, gặp chỉ nói mỗi 1 chuyện : Dạo này tao đék có TIỀN ! Mà nó lấy 1 thằng nhìn không khác gì thằng Bê Con Giun, khác mỗi 30 cm chiều cao với cái tên thôi. Tên thằng chồng nó là Mê Con Lô ! Đéo mẹ, hèn gì chả kêu đék có tiền ! Các bạn nhỉ, nhớ lại đi….
Mình cũng chả yêu gì bọn Hàn Xẻng, hồi cấp 3 mình chỉ Tuấn Vũ, Ngọc Sơn, Hương Lan...Nhạc Tây toàn nghe Bọn Này Mà (BoneyM), Nói Hiện đại (ModernTallking), Cung cấp không khí (AirSupply), … đại loại chỉ toàn Vàng hoặc Pop. Lên đại học chơi với một thằng cũng có tý máu nghệ sỹ, thế là nó đầu độc mình nghe nhạc Rook. Thôi thì đủ loại ban nhạc trên đời mà nghe tên toàn Hóa học với Súng ống Chém giết, nào là : Metalica, Guns & Roses, Slayer, Ozzi, ACDC, Sex and Piston, Scopion …. Vái đãi với toàn hình đầu lâu, tóc thì dài, nghe nhạc thì cứ phải gật gật cái đầu, càng gật mạnh thì càng chứng tỏ mình am hiểu nhạc rook ! Thế là nhiều khi đi xem thằng bạn mình nó biểu diễn mình có nghe được cái đék gì đâu, chỉ GẬT, GẬT rồi lại GẬT. Lúc đấy mà nói dại, có em nào vác bụng bầu ra hỏi mình : Anh cưới em nhé ? thì nhục, vì GẬT mẹ nó rồi còn đâu ??? Lần nào xem ca nhạc về lại chạy đi mua Salonpas dán cổ, đau cả tuần, ra đường gặp gái xinh toàn phải liếc, quay lại đau bỏ mẹ ! Giờ già rồi nghe thế đek nào được nhạc ấy nữa trừ vài bản Ballas với một đống kiến thức hỗn độn mà chủ yếu để cưa gái ! Đấy, cứ nhìn cái cách chúng ta thay đổi âm nhạc thì sẽ biết, sau này bọn 9x già đi thì chúng nó cũng nghe Anh Thơ – Việt Hoàn thôi. Mà thôi, mình định nói về cái khác, riêng về thằng bạn nghệ sỹ half season này thì phải viết riêng cho nó vài kỳ ! Mariô nhỉ!TS mày chỉ giỏi đầu độc bạn bè ! Mà mày còn bắt tao đi học đánh trống, MK, may mà tao không đi chứ giờ thành nghệ sỹ đánh trống, mỗi lần biểu diễn lại phải nhổ trụi lông nách, đau bỏ mẹ !!!
Trở lại câu chuyện về K-pop không các bạn lại không hiểu về tiêu để bài viết : Si-won đẻ ở đâu? Đây là một câu chuyện có thật và nếu thằng em Hiếu con đọc được những dòng này thì nhớ liên hệ lại với anh nhé !
Một lần mình đi uống caffe cùng với mấy anh em đá bóng uống caffe ở quán Super Ball ngay góc ngã 4 Chùa Bộc. Đến quán đã thấy đông nghịt, khoảng 30 đứa toàn 9x, chắc chỉ học lớp 10 hoặc 11 là cùng. Mình nhìn lên thấy cái băng rôn to tướng: Hội Fan Si-won (Super Junior) offline ! Xung quanh đầy poster cái thằng chết tiệt nào đó chắc là thằng có tên kia. Bọn 9x thì đứa nào đứa đấy đội 1 cái mũ in hình thằng cha ấy trên đầu, trên sân khấu con bé Chủ tịch xinh như Hàn Quốc cầm mic nói oang oang:
- Hôm nay, hội fan của anh Si-won họp nhau tại … để kỷ niệm 1 năm ngày thành lập hội, chúng ta đã làm rất nhiều việc để xứng đáng với anh Si-won đẹp trai và tài năng của chúng ta! Chúng ta phải viết thật nhiều thư hơn nữa, kêu gọi thật nhiều Fan hơn nữa để một ngày nào đó, không xa, anh Si-won sẽ đền VN và giao lưu với Hội chúng ta!
Thế là bọn bên dưới vỗ tay ầm ầm, có đứa quá khích đập chiêng gõ trống cứ như bóng đá. MK, mình cũng nghĩ thôi thì kệ chúng nó, việc của chúng nó chúng nó làm nhưng thật sự không thể không chú ý được, mấy thằng em mình cũng tròn xoe mắt thậm chí cả khách khứa xung quanh cũng thế. Phải nói rằng bọn này tổ chức rất quy củ, có khi còn hơn mấy ông bên Thành Đoàn, chương trình đâu ra đấy. Trước tiên là đọc những cảm nhận cá nhân về thằng Si-won, ai viết hay nhất được thưởng tiền mặt luôn, vãi đái thật: 500 k chứ ít đâu! Sau đó là cuộc thi nhảy kiểu K-pop, giải nhất cũng 500k. Sau nữa là phần thi Hiểu biết về thần tượng, tức là các fan phải trả lời các câu hỏi về thần tượng, nếu chính xác thì được tặng 1 đĩa DVD và poster hình thần tượng. Nói chung các câu hỏi đều rất dễ để ai cũng có phần thưởng nên mình cho rằng bọn trẻ con này rất rất thông minh và rất có tổ chức. Con bé Chủ tịch hỏi :
- Anh Si-won sinh nhật ngày nào? Bạn áo đỏ này trả lời!
- 30/2/1988 ( đại loại thế, tôi đék nhớ làm gì và các bạn đừng tra Goole làm đék gì)
- Chính xác, Chúc mừng bạn, đây là quà của bạn! Một tràng pháo tay cho bạn này nào!
Thế là cả bọn vỗ tay, con bé áo đỏ (trông cũng ngon lắm các ông anh ạ) nó nhún nhảy làm duyên rồi lấy quà, chụp ảnh bên cạnh poster thần tượng rồi lại ngồi xuống. Con bé Chủ tịch lại tiếp tục:
- Anh Si-won cao 1m bao nhiêu? Mời bạn nam đẹp trai này !
- 1m 88 (đừng tra Gúc nữa, TS các bạn, mình đék quan tâm đâu nhé)
- Chính xác, Chúc mừng bạn, mới bạn nhận quà và cùng chụp ảnh với thần tượng!
Thế là cứ lần lượt các con giời trả lời, rồi lên nhận quà, chụp ảnh… Mình thấy thằng em Hiếu con nhà mình khó chịu ra mặt. Thằng này sinh năm 87, nhưng nó ra đời sớm, chuyên ngành chạy tiền lô đề cho ông già, cao to săm trổ, bố láo nhất đội nhưng với anh em nó rất tử tế. Con bé Chủ tịch lại hỏi:
- Anh Si-won đẻ ở đâu??? Câu này rất khó và đang gây nhiều tranh cãi trong các Fan! Ai có câu trả lời sẽ được tặng thêm 01 Đĩa DVD mới nhất của Suju!! Nào các bạn???
Cả bọn Fan còn đang rầm rì thì thằng em Hiếu con giơ tay lên rồi nói:
- Anh có câu trả lời!
- Mày điên à! Kệ cha chúng nó chứ? Mình can thằng em.
- Anh kệ mẹ em!
- Nhưng anh không phải là …Mà không sao, các bạn hãy vỗ tay cho anh này nào! Mời anh tham gia với chúng em cho vui! Vỗ tay cổ vũ cho anh nào các bạn!!! Con bé chủ tịch vui ra mặt nói tiếp:
- Xin anh cho biết: Chính xác anh Si-won đẻ ở đâu?
- Anh xin trả lời: Anh biết chắc chắn anh Si-won đẻ ở LỖ …ỒN!!!
- Hahahahahahahahha, Ôi giời ôi! Đập con mèo nhà cái thằng này! Cả quán cười như vỡ chợ, thằng nào đang uống nước là phun mẹ nó ra, có ông ngã mẹ cả xuống đất…
Cả quán giờ đây cười lăn lộn, mặt con bé Chủ tịch nghệ ra, mồm há hốc, bon Fan anh Si-won cũng thế, im lặng như tờ. Thằng em mình chả cần lịch sự mẹ gì nữa tự tay giật lấy cái đĩa, gập cái poster lại nhét vào đít quần thản nhiên đi về! Con bé chủ tịch lập tức kêu các bạn thu dọn rồi cả Fan club Si-won nhanh chóng chạy ra khỏi quán, hình như nó khóc…
TSB mày! Hiếu con ơi!!
Tìm kiếm Blog này
Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012
Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012
Thơ: Viết cho ngày TẬN THẾ!
Nếu ngày mai không còn ai trên đời
Thì hôm nay rất nhiều điều phải nói
Riêng với tôi đó là một cơ hội
Để nói ra nhiều chuyện của riêng mình
Gọi cho mẹ chỉ để lặng thing
Nghe mẹ nói: Bên này mẹ KHỎE!
Nghe mẹ dặn: Cố gắng lên con nhé!
Nghe mẹ cười để biết mẹ BÌNH AN
Gọi cho thằng em để nghe nó phàn nàn
Rằng ngày xưa mình hay bắt nạt nó
Nhưng bây giờ thì đó là chuyện nhỏ
Tao với mày mãi mãi là anh em!
Gọi cho vợ rồi nói: Về sớm hơn!
Nhớ qua chợ chọn vài con MỰC!
Để anh sẽ mua thêm Bia với Lạc,
Vợ chồng mình sẽ XÕA bữa tối nay
Vì anh đi ăn nhậu bao ngày
Chưa lần nào ANH đưa VỢ đi cả!
( Đơn giản thôi chứ nếu mình mà nói:
Anh yêu em! Chắc vợ tưởng mình ĐIÊN
Rồi lại bảo: Chắc là ông hết tiền!
Nói như thế để VAY tôi thì phải??? )
Buổi tối mình sẽ ôm con gái
Để nghe con kể chuyện linh tinh
Chuyện ở lớp có cô giáo rất xinh
Rồi nó nói: Cô bảo bố có vợ! (CCMNR)
Đêm đi ngủ mình sẽ nằm ở giữa
Vợ 1 bên và con ở 1 bên
Để chẳng may TẬN THẾ lúc nửa đêm
Dẫu có chết chẳng có gì phải tiếc!
Nếu thế giới đã đến ngày hủy diệt
Sẽ chẳng còn gì ngoài 1 thứ: TÌNH YÊU!!!!
Thì hôm nay rất nhiều điều phải nói
Riêng với tôi đó là một cơ hội
Để nói ra nhiều chuyện của riêng mình
Gọi cho mẹ chỉ để lặng thing
Nghe mẹ nói: Bên này mẹ KHỎE!
Nghe mẹ dặn: Cố gắng lên con nhé!
Nghe mẹ cười để biết mẹ BÌNH AN
Gọi cho thằng em để nghe nó phàn nàn
Rằng ngày xưa mình hay bắt nạt nó
Nhưng bây giờ thì đó là chuyện nhỏ
Tao với mày mãi mãi là anh em!
Gọi cho vợ rồi nói: Về sớm hơn!
Nhớ qua chợ chọn vài con MỰC!
Để anh sẽ mua thêm Bia với Lạc,
Vợ chồng mình sẽ XÕA bữa tối nay
Vì anh đi ăn nhậu bao ngày
Chưa lần nào ANH đưa VỢ đi cả!
( Đơn giản thôi chứ nếu mình mà nói:
Anh yêu em! Chắc vợ tưởng mình ĐIÊN
Rồi lại bảo: Chắc là ông hết tiền!
Nói như thế để VAY tôi thì phải??? )
Buổi tối mình sẽ ôm con gái
Để nghe con kể chuyện linh tinh
Chuyện ở lớp có cô giáo rất xinh
Rồi nó nói: Cô bảo bố có vợ! (CCMNR)
Đêm đi ngủ mình sẽ nằm ở giữa
Vợ 1 bên và con ở 1 bên
Để chẳng may TẬN THẾ lúc nửa đêm
Dẫu có chết chẳng có gì phải tiếc!
Nếu thế giới đã đến ngày hủy diệt
Sẽ chẳng còn gì ngoài 1 thứ: TÌNH YÊU!!!!
Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012
Chuyện 4 Ô-Sin (Phân V)
Còn nữa, có hôm mình thấy ầm ầm ngoài hành lang, nhìn
ra thấy khoảng 5 bà Ô-sin, bà Đại Ô-sin nhà mình đứng giữa cầm cuốn sổ trông
như buổi đấu giá, bà đứng giữa dõng dạc đọc:
- Điểm 1: 2 vợ chồng 2 đứa con nhà chung cư 100 m
vuông, thằng chồng hơi khó tính 1 chút, lương 2 triệu rưỡi bao ăn, con nào nhận?
- Bà để con nhà nó nhé, con đăng ký với bà từ quê rồi
đấy! Một đứa nói.
- Bà để con nhận chứ, bà hứa với con rồi mà, bà còn nói
…
- Im mẹ chúng mày mồm đi, cứ từ từ, có tất, con này
làm! Mày mới ra biết đéo gì mà đòi với hỏi, từ từ!! Nghe tao đọc tiếp: nhà 2 vợ
chồng, 1 ông bố chồng với 2 đứa con học ĐH cả, chỉ nấu cơm vài tắm rửa cho ông
già 90 tuổi, nhà 5 tầng nhưng đã có người khác quét dọn, tháng 3 triệu, con nào
nhận không???
- Ông già còn khỏe không bà?
- Khỏe thì khiến mày tắm làm đéo gì, hỏi ngu? Nào, con
nào nhận??? Mẹ chúng mày chỉ giỏi ăn sẵn, lúc đói rã họng lại bà ơi với bà
ời!!! Làm chưa ấm “lờ” đã đòi xin nghỉ về quê lại đòi lương cao! Hèn gì cái lũ
chúng mày đéo ngóc đầu lên được? Thế tăng lương lên 3,5 triệu nhé!!!
- ĐỂ CON NHÀ NÓ BÀ ƠI! Con chuyên tắm cho ông bố chồng
lú lẫn nhà con ở quê!
- ĐỂ TAO NHÀ NÀY, BÀ ƠI!! Con chăm người ốm bệnh viện
suốt, rửa “chim” suốt ngày!!!
- CON CHỨ BÀ ƠI…. Ngày trước con phục vụ ông già liệt
giường cả tháng trời, con vừa nghỉ là ông ấy chết ngay đấy!!!
- Đấy tổ sư chúng mày! Chỉ TIỀN, con này làm! Mà ông
lão mày chăm trước làm sao ông chết ? Bà Đại Ô-sin hỏi.
- Con nghe nói con Ô-sin làm sau con rút cái ống thở
của ông ấy đem đi rửa, khi đem vào thì ông ấy chết rồi, thế mới lạ!!!
- ĐIỂM THỨ 3…. Rồi những tiếng “ Để con nhà nó…” cứ
tiếp tục vang lên.
Đấy, các bạn xem, nếu tất cả các bạn nghĩ CHÚNG TA là
người chọn Ô-sin cho gia đình mình thì chúng ta nhầm. Chính bọn Ô-sin mới là
người chọn CHÚNG TA! Rồi chuyện luân chuyển Ô-sin từ nhà này sang nhà kia là
bình thường mà gia chủ đôi khi cứ tưởng là nhà có Ô-sin mới tốt hơn hẳn Ô-sin
cũ. Chính bà Ô-sin kể với mình, có gia đình được bà Ô-sin môi giới cho 1 bà ế
chồng khỏe mạnh chăm chỉ làm giúp việc, chỉ mỗi tội bà này nói luôn mồm, tọc
mạch đủ chuyện. Chả là nhà này có ông nội ốm liệt nằm 1 chỗ, một hôm nhà có
khách đến chơi, khách hỏi thăm ông nội nhà ấy:
- Ông có ăn được không hả 2 bác? Chủ nhà chưa kịp trả
lời Ô-sin đã nói ngay:
- Úi giời! Trông thế mà ăn khỏe “nắm” ông ạ, cơm con
đưa “nên” mồm là hút thun thút. Có hôm 4 bát bay như chơi, HỐC cho nắm vào rồi
đánh DẮM thối um cả nhà bác ạ!!!
- Ấy, cô nói gì thế, để …. Chủ nhà cố cản…
- Để cháu kể cho, bà có chăm ông đâu mà bà đòi kể. Ông
trông thế mà biết đấy, không “nẫn” đâu, hôm cháu tụt quần ông ra “nau” c…. ông
còn xấu hổ “nấy” tay che đấy bác ạ! HÍ HÍ HÍ HÍ!!!
Thế là nhà người ta giận quá, cho nghỉ ngay, đòi lại
tiền môi giới rồi yêu cầu đổi người khác. Nói thật ra thì làm đếch có ai khác,
bà Ô-sin ngay lập tức điều ngay 1 đứa từ nhà khác ít nói hơn 1 chút sang nhà
kia, chuyển con bé tọc mạch về nhà này, thế là lại đâu vào đấy. Cứ xảy ra
chuyện lại chuyển đổi, không khác cái vụ luân chuyên cave từ khu vực này sang
khu vực kia. Cũ người mới ta mà!
Nhưng thôi, lan man về Ô-sin quá, quay lại gia đình
mình thôi! Bà Ô-sin ở với gia đình mình được gần 1 năm bắt đầu có dấu hiệu nhờn
thuốc, chỉ lo môi giới Ô-sin mà bỏ rơi công việc chính. Đầu tiên là liên tục
đưa con bé đi khắp nơi để môi giới Ô-sin với bà, có hôm mình về nhà sớm không thấy
con đâu, nhà cửa tanh bành, gọi điện cho bà ấy thì bà ấy bảo đang ở nhà người
quen vì người ta đi chợ nên khóa cửa cả 2 bà cháu ở trong. Mình gần như phát
khùng vì lo cho con, giận điên lên nhưng vẫn cố bình tĩnh hỏi:
- Bà bị nhốt ở đâu?
- Tôi không biết, gần nhà chú thôi!
- Bà tả cho cháu xem nào?
- Chú đi xống đường rồi rẽ trái, đến cái ngã 3 thì lại
rẽ phải, qua cái chỗ có 3 bà đang đứng nói chuyện thì đi thẳng, à mà còn 2 bà
thôi, 1 bà áo xanh vừa về rồi! Bà áo xanh đi về phía nhà chú đấy, chú cứ thấy
bà áo xanh thì hỏi là bà ấy chỉ cho!
- Ối trời ôi! Bà chỉ đường thế thì ÔNG NỘI cháu cũng
không tìm được! Bà đọc địa chỉ cho cháu chứ?
- Ở đây chả có ai mà hỏi địa chỉ! Hay chú vừa đi vừa
hỏi nhà bà Tý, vợ ông Ngọ, có 2 đứa con là Mão và Dậu!
- Ối giời ôi! Con lạy bà, cái khu tập thể to tổ bố thế
này lại toàn nhà tầng thì ai mà biết nhà ấy???
Cuối cùng, sau 1 tiếng sục sạo quanh cái khu tập thể
rộng bát ngát ấy mới thấy 2 bà cháu. Mình giận đến mức bảo vợ cho bà ấy nghỉ
ngay, lo nhất là đứa bé bị bà ấy đưa đi linh tinh, nói dại nhỡ có vấn đề gì thì
ân hận cả đời. Nhưng vợ lại tiếc, lại căn dặn rồi bứt bà hứa nọ hứa kia rồi vẫn
để bà ấy làm tiếp. Chắc vợ mình sợ cái trò luân chuyển!
Nhưng càng ngày thì bà Ô-sin nhà mình càng đam mê kiếm
tiền môi giới, có hôm mình về đến nhà lại không thấy bà ấy đâu, con bé thì gửi
bên ông hàng xóm phụ tá 83 tuổi của bà. Mình càng hoảng, chỉ sợ chẳng may con
bé mà bị “làm sao” thì đúng là có chết cũng không rửa hết tội của bố mẹ. Mình
lại đòi đuổi, vợ lại tìm cách dàn hòa, rồi van xin mình bỏ qua, nào là bà ấy
biết rồi, bà ấy không thế nữa đâu…. Mình thương vợ, lại bỏ qua!!!
Được hơn năm rưỡi, con bé cũng vào mẫu giáo, bà Ô-sin
càng nhàn hơn, đã thế lương đã đòi tăng lên 3 triệu. MK, khác đếch gì kỹ sư mới
ra trường, cả ngày đi chơi, chiều đón con bé, tối nấu bữa cơm, 8h vứt bát đũa
đấy đi tập thể thao, thứ 7 và chủ nhật cả nhà về ngoại nên bà ấy tha hồ đi
chơi. Đấy, khác đếch gì đi an dưỡng, ngoài lương chính 3 triệu ra mỗi tháng kiếm
thêm được 5 triệu tiền môi giới, quá ổn còn gì! Rồi thỉnh thoảng lại còn thế
này nữa mới chơi chứ:
- Tôi thiếu 2 triệu thì đủ mua 5 chỉ vàng, cô chú cho
tôi tạm ứng trước nhé!
- Ối giời! Bà giàu hơn cháu rồi, cháu thiếu 10 triệu
thì đủ mua 2 chỉ, bà cho cháu nợ 3 tháng tiền lương nhé ???
Rồi có hôm lại nói:
- Nhà cô chú có két sắt, cho tôi gửi 2 cây vàng nhé! Để
ngoài tôi sợ mất!!!
Đấy, Ô-sin như thế đấy, có nhà ai có được Ô-sin như nhà
mình chưa???Rồi đi ra đường thì gần như cả tổ dân phố lao vào mách:
- Ô-sin nhà mày có người yêu đấy, ông xe ôm kia kìa!
- Ô-sin nhà mày kinh nhỉ, đeo dây chuyền vàng cơ à!
- Ô-sin nhà mày đẹp hơn cả chủ, béo tốt hơn cả vợ chồng
mày đấy!
- Hôm qua tao gặp Ô-sin nhà mày ở Lăng Bác đấy, đi với
ông xe ôm!
Ối giời ôi! Xin các ông bà, để cho TÔI yên! Kệ mẹ Ô-sin
nhà tôi! Dân Việt Nam
mình đúng là tuyệt vời, ngứa mắt mà không đi mách thì không chịu được. Mình thì
cố chịu đựng, nhưng Ô-sin nhà mình tuyệt vời, càng ngày càng không coi gia đình
mình ra gì, thích là làm, vì nhà này có dám đuổi tôi đâu??? Có hôm mình về nhà lúc 3h chiều thấy 1 mình bà ở nhà nhưng kéo rèm lại cho đỡ nắng rồi bật 6 bóng
đèn tuýp (âm trần) lên đọc báo, điều hòa để 18 độ, trên người còn đắp thêm cái
chăn trong khi ngoài trời 38 độ. Vãi đái với bà! Mình nói:
- Sao bà không mở cửa cho sáng, bật đèn làm gì cho tốn
điện?
- Nắng lắm, tôi không chịu được!
- Ối giời! Sao bà không bật quạt thôi, bật điều hòa làm
gì, tiền điện nhà mình 1,5 triệu 1 tháng đấy?
- Tôi vừa lau nhà, nóng quá bật lên 1 chút, định tắt
thì chú về!
Nhưng có hôm mình về lúc 5h, cả nhà lạnh toát, điều hòa
bật hết cỡ nhưng không có ai. MK thế này thì chết, mình gọi điện thoại cho bà
ấy ngay lập tức:
- Bà đi chơi sao không tắt điều hòa?
- Tôi tắt rồi chứ, điều hòa nhà chú nó hỏng hay sao ý,
nó tự …bật lên thì có???
Tối về, lúc ăn cơm mình nói lại, có cả vợ ngồi đấy thế
là giãy đành đạch lên bảo: Chú vu oan cho tôi, tôi già nhưng chưa đến nỗi hay
quên đâu!!! Rồi lăn ra khóc không ăn cơm, lấy quần áo đòi nghỉ việc. Mình quá
giận, muốn cho nghỉ lắm rồi nhưng thấy vợ van nài an ủi bà ấy, lại thấy thương
con bé không có ai đưa đón lại cố nhịn, nuốt cục tức vào họng…
Thế mà mình cũng nhịn được thêm mấy tháng nữa cơ đấy.
Nhưng đến 1 ngày, người cho bà ấy nghỉ chính là VỢ mình!
Chuyện là thế này, một hôm ông ngoại đi ngang qua nhà
mình thì nhìn thấy con bé trông nhếch nha nhếch nhác, mồ hôi nhế nhại chơi 1
mình ở giữa sân nắng còn bà Ô-sin thì chống nạnh đứng buôn chuyện với mấy bà
đồng nghiệp khác. Thế là gọi ngay cho vợ mình mắng cho 1 trận cái tội để Ô-sin
làm loạn, chỉ lo kiếm tiền không lo cho nhà chủ. Vợ giận lắm, về nói với bà ấy:
- Ông nhà cháu thấy bà để con bé nhếch nhác mồ hôi đứng
buôn chuyện đấy!
- Ông nhà cô nhìn nhầm rồi nhé, làm gì có chuyện ấy, cô
đừng đổ điêu cho tôi!
Mình chỉ nói 1 câu:
- Bà có thấy ÔNG nào nhìn nhầm CHÁU không? Thế là bà ấy
gào lên ngay:
- Cô chú không thích thì tôi nghỉ, tôi thiếu gì chỗ …..
hu hu hu hu
- Thôi, cháu chỉ nhắc bà thế, bà thông cảm, ông cháu
xót con bé!!! Vợ lại an ủi.
Nhưng Ô-sin nhà mình hoành tráng, hôm sau gọi thẳng cho
ông ngoại chất vấn luôn:
- Ông nhìn thấy tôi ở chỗ nào? Ông nhìn thấy lúc nào?
Ông có nhìn kỹ không?...
Ông ngoại là lãnh đạo trong quân đội, không nói câu gì.
Đến cả tuần sau mới nói với vợ mình. Vợ không thấy nói thêm 1 câu nào nữa, CHO
NGHỈ LUÔN!
Nhưng thật kỳ lạ, chính bà ấy lại van xin ở lại, xin
không được lại hạ giá xuống 2,5 triệu 1 tháng, rồi lại bảo làm khuyến mại cho 1
tháng để sửa chữa lỗi lầm… Xin mãi không được tiếp tục viết thư dài 2 trang A4
để kể lể rồi gửi ông hàng xóm gửi tận tay vợ mình, chắc sợ mình xé!!!
Nhưng thật may là nhà có con em họ lên học Đại học, mặc
dù nó phải học nhưng nói chung là không phải lo chuyện đưa đón cho con bé nữa.
Nhưng điều tuyệt vời nhất là mình không phải nhịn như nhịn cơm sống nữa, tự
nhiên thấy cuộc sống thanh thản hẳn! Ôi Ô-sin ơi! TÔI LẠY Ô –SIN !!!
Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2012
Chuyện 4 Ô-Sin (Phần IV)
Bà mặt BUỒN nghỉ về quê buổi sáng thì ngay chiều tối
hôm ấy, vợ mình về nhà vứt vội cái túi lên sofa rồi gào lên: Em tìm được Ô-sin mới rồi, bà ấy hết hợp đồng, đang ở nhà cháu bà ấy gần đây, em đi PHỎNG VẤN!
Úi giời, Ô-sin giờ lại phải phỏng vấn cơ à, MK, cứ như tuyển nhân viên văn phòng. Mà thôi, việc của vợ nên mình cũng chỉ nói với theo:
- Em nhìn kỹ mặt bà ấy nhé, BUỒN quá là thôi ngay đấy!
- Vâng, anh yên tâm!
- Mà này!
- Gì nữa?
- Nếu mặt bà ấy VUI quá cũng thôi nhé! Khóc thì còn đỡ chứ cười nhiều là CHẾT SẶC đấy!!!
Khoảng nửa tiếng thấy vợ về, nhìn mặt vợ là biết kết quả rồi: MÉP ra tận mang tai! Cười ngoác từ cửa vào, vợ nói:
- Bà này ổn lắm anh ạ, to cao, khỏe mạnh, chuyên nghiệp, kinh nghiệm chăm trẻ con lại chuyên đào tạo Ô-sin nữa, may quá bà ấy rất thích nhà mình, ngày mai chuyển đồ đạc qua luôn!
- Chúc mừng em, thành công nhé! Hy vọng bà này ở lâu hơn 3 bà kia!!!
Thế là chiều tối hôm sau, mình vừa về bước chân vào nhà, đang lúi húi cởi đôi giầy ra tự nhiên thấy tối xầm lại, chưa kịp định thần thì nghe 1 tiếng nói (quát thì đúng hơn): CHÚ VỀ ĐẤY À!!!! Giật bắn co mình, suýt lăn mẹ nó ra đất, ngẩng đầu lên thấy 1 bà trông như con GẤU, cao phải gần 1,7m béo tròn, hèn gì nội lực thâm hậu thế? Bà này mà đóng phim cổ trang chắc cũng phải vào vai VÕ TẮC THIÊN!
- Ui giời ôi! Vâng! Chào bà, bà mới đến à!
- Vâng! Tôi làm việc cho nhà chú, có gì nhờ chú chỉ bảo nhé!
- Dạ! Không có gì đâu bà! Mà bà này, cạnh nhà mình có ông lão 83 tuổi đấy, bà cứ chào TO như thế nhiều khả năng khu tập thể lại có đám tang! Bà nói nhỏ thôi bà nhé!
- Vâng, chú thông cảm, tôi ở quê nói thế quen rồi, sửa dần dần!
Đúng theo lời vợ nói, bà này khoảng 60 tuổi làm Ô-sin chuyên nghiệp gần 10 năm nên nhà cửa đâu ra đấy: mặt mũi phúc hậu, thật thà, nấu ăn được, chăm bé tốt, sử dụng thành thạo mọi máy móc… Nhược điểm thì cứ từ từ nhé, có hết đấy! Nghe bà ấy tâm sự trước đây còn là giáo viên rồi chồng ghen không cho đi dạy, rồi bà kể:
- Hồi trẻ tôi xinh nhất HUYỆN, nom như ca sỹ THU HIỀN ấy, ông ấy ghen không cho tôi đi dạy!!!
Rồi bà ấy chìa ngay ảnh hồi trẻ cho xem! Ối giời ôi! Cháu lạy bà mất thôi, chắc bà nghĩ cháu chưa nhìn mặt Thu Hiền bao giờ không bằng, nói thật: trông bà như cô THU TIỀN! Nhưng mình chỉ dám nghĩ vậy thôi. Ăn cơm tối xong, vợ chồng đang xem phim, bà ấy chìa ngay ra 2 cuốn sổ dày cộp rồi nói:
- Đây, cô chú xem, tập này là tập thơ tôi làm, hàng trăm bài trong thời gian tôi làm giúp việc! Còn tập này, là Nhật ký của tôi, tôi viết từ hồi tôi ra Hà Nội. Chú đọc tập THƠ đi, còn cô, cô đọc Nhật ký nhé. Đọc hết rồi 2 người đổi cho nhau! Hay lắm đấy!
- Dạ vâng, bà cứ cất đi, rảnh vợ chồng cháu đọc, chứ vợ chồng cháu cũng bận lắm. Cám ơn bà!
Cháu đến lạy bà mất thôi, làm thơ viết nhật ký nữa, may mà bà không có Phây-buc chứ không thì chết với bà mất. Còn nữa, bà ấy hát suốt ngày, dậy sớm hát to tuyền bài nhạc đỏ của Thu Hiền. Nhiều lúc đang ngủ say thấy vợ hét tướng lên: Bà hát bé cho chúng cháu ngủ! Thế là bà ấy nói:
- Cô chú cũng tập dậy sớm đi, ngủ nhiều chóng chết lắm!
Tất nhiên chả có ai hoàn hảo, tìm được bà Ô-sin thế này là ổn lắm rồi, thế cho nên tính cách bà này hơi vấn đề 1 tý cũng chả sao, càng vui. Ở lâu mới biết bà này tính rất đồng bóng: thích khen giống THU HIỀN, thích khen xinh, thích văn nghệ văn gừng, thích oai, thích ăn diện, thích nịnh ….Ngoài ra bà ấy có 2 yêu cầu đặc biệt: 8h tối đi tập thể thao và được làm dịch vụ môi giới Ô-sin nhưng không làm ảnh hưởng đến việc nhà.
Ông hàng xóm (chuyên ngành phim XXX) thì khỏi nói, mừng ra mặt, chuyên đứng rình hành lang đợi bà Ô-sin đi đổ rác để hỏi thăm. Vợ mình lo ông ý quấy rối bà ấy nghỉ như bà trước thì căng. Đợi lúc ăn cơm, vợ mình mới nói:
- Bà cẩn thận ông L hàng xóm bà nhé, ông ấy hay ghẹo lắm!
- Ôi giời chú cứ lo xa! Ông ấy tôi sợ gì! Ông ấy chả ghẹo đâu, vỗ mông tôi suốt đấy!
- Ối giời ôi! Bà…bà.. thấy thế nào, ôi chết, nhầm! Bà làm thế nào???
- Tôi kệ, cho vỗ thoải mái, tôi bảo: Ông thích em cho ông vỗ thoải mái, mông em thì còn gì là MÔNG nữa đâu ông ơi!
- Hahahahha! Cháu phục bà đấy! Mình nói.
Nhưng đâu chỉ mình mình phục bà ấy đâu, ông hàng xóm còn phục gấp đôi mình, sống với mình bao năm chưa bao giờ ông lại tốt đến thế, qua nhà chơi liên tục, chủ yếu để ngắm bà Ô-sin! Căng thật, chết mẹ, có khi ông ấy yêu bà lão nhà mình cũng nên. Sáng sớm, mình đang ngồi toa-lét, mặt nhăn như khỉ vì tối qua ăn mấy quả ổi xanh, thế là nghe lỏm được câu chuyện của ông hàng xóm với bà Ô-sin, ông hàng xóm nói trước:
- Mình đi đâu về thế!
- Em đi mua thức ăn cho nhà cô chú!
- Mình đọc xong mấy tờ báo “Đang yêu” chưa? (nhờ ông mà mình biết có cái báo loại này, mình cũng hay đọc ké của bà)
- Em đọc xong rồi, tý e mang sang ông cho em mượn số mới nhé!
- Thế mình thấy hay không!
- Em toàn thấy yêu với đương, giờ già rồi, đọc cho vui thôi!
- Mình mà già à, mình trông như 40 thôi, xinh phết đấy!!!
(MK! Ông có để cho con ỉa không ông ơi!)
- Ông cứ trêu em!!!
- Anh mang cho mình mượn tiểu thuyết nhé!
- Truyện gì thế ông?
- Truyện tình yêu hay lắm, yêu như thế mới là yêu chứ em, truyện của Nhật em ạ!
(MK, lại NHẬT, hết phim rồi lại truyện hả ÔNG???)
- Ông cứ vòng vo, truyện gì thế ông?
- RỪNG NAUY!
(Á! Á! ÔI TRỜI ĐẤT ÔI! Lạy ông mất thôi, ông làm con phọt mẹ nó cả…., ông mà chữa táo bón thì nhất nước mình mất! Cho Ô-sin mượn Rừng Nauy thì ông xứng đáng là Sư phụ con)
Thế là đỡ phải lo ông hàng xóm, giờ ông là phụ tá của Ô-sin nhà mình. Từ hồi bà Ô-sin ngoại hạng này đến ở, hàng xóm lại tưởng mẹ vợ mình, chả ai nghĩ là Ô-sin. Cũng đúng thôi, Ô-sin gì mà quần áo sa-tanh bóng loáng, túi xách Gucci hàng Fake, tóc nhuộm đen nhánh, 2 tay 2 điện thoại… không những thế thứ 7 hoặc CN bà làm nguyên bộ áo dài nhung đi Chùa như mệnh phụ phu nhân. Bực nhất là bà ấy gọi điên thoại liên tục, môi giới Ô-sin ấy mà, hết gọi cho Ô-sin thỏa thuận lại goi cho nhà chủ để lấy tiền môi giới. Mà bà ấy nói to, gào lên trên điện thoại bất kế giờ giấc làm nhiều người tưởng nhà mình cãi nhau! Rồi bà ấy lấy luôn cái hành lang ngoài nhà mình làm điểm tập kết Ô-sin, vì vậy nhiều khi cũng nghe lỏm được vài chuyện kỳ lạ trong cái thế giới Ô-sin đầy thị phi phức tạp ấy. Hôm ấy mình nghe được chuyện thế này, bà Ô-sin nhà mình nói với 1 con bé giúp việc mới lên:
- Thế mày nghĩ kỹ chưa, mày có đi làm cho nhà ấy không?
- Nhà nóa TOA không bà?
- Ừ thì 4 tầng, mỗi tầng khoảng 50 m vuông thôi!
- TOA thế cháu không “nầm” đâu, nhà “nhỏa” cháu mứi “nầm” được chứ, TOA thế cháu “nau” nhà sụn mịe NƯNG chiết toi!
- Thế nhà 50 mét vuông, 2 vợ chồng 1 đứa con với 1 bà cụ già mày có làm không?
- Úi giời, cóa CỤ GIÀ à! Khóa tính nắm, cháu chịu thôi!
- Mẹ cái con này! Còn 1 điểm nữa, nhà chung cư 70 mét vuông, 2 vợ chồng, 2 đứa con, đứa bé 6 tháng, đứa lớn 4 tuổi, mày có làm không?
- Bọn trẻ cóa nghịch không bà, nghich cháu không nầm được đâu?
- Mẹ mày, đứa bé thì biết gì mà nghịch, đứa lớn nó đi mẫu giáo chiều mới về!
- Tầng mấy hử bà?
- Tầng 20, có thang máy mày lo gì?
- Úi giời, tầng 20 không khí noãng nắm, cháu không thở được đâu?
- Ôi tiên sư bố cái con này? Mày định thế nào, mày định làm nhà như thế nào???
- Cháu nà cháu muốn như nhà bà đang nầm nầy nầy! 2 vợ chồng với đứa con, nhà vừa phải!
- Ơ cái tổ sư mày! Mày đang làm cho nhà như thế tự nhiên mày nghỉ, rồi mày lại đòi là sao???
- Nhưng nhà ấy ló lấu cơm nhão quá, cháu ăn không được! Thằng chồng nại ngáy to cháu không ngủ được, đã thế con vợ suốt ngày ăn cá “dán”, cháu bị dị ứng với mùi cá không chịu được!
- ÔI GIỜI ÔI! Tổ sư bố chúng mày! CHÚNG MÀY ĐI GIÚP VIỆC HAY ĐI AN DƯỠNG ĐẤY HẢ????
Úi giời, Ô-sin giờ lại phải phỏng vấn cơ à, MK, cứ như tuyển nhân viên văn phòng. Mà thôi, việc của vợ nên mình cũng chỉ nói với theo:
- Em nhìn kỹ mặt bà ấy nhé, BUỒN quá là thôi ngay đấy!
- Vâng, anh yên tâm!
- Mà này!
- Gì nữa?
- Nếu mặt bà ấy VUI quá cũng thôi nhé! Khóc thì còn đỡ chứ cười nhiều là CHẾT SẶC đấy!!!
Khoảng nửa tiếng thấy vợ về, nhìn mặt vợ là biết kết quả rồi: MÉP ra tận mang tai! Cười ngoác từ cửa vào, vợ nói:
- Bà này ổn lắm anh ạ, to cao, khỏe mạnh, chuyên nghiệp, kinh nghiệm chăm trẻ con lại chuyên đào tạo Ô-sin nữa, may quá bà ấy rất thích nhà mình, ngày mai chuyển đồ đạc qua luôn!
- Chúc mừng em, thành công nhé! Hy vọng bà này ở lâu hơn 3 bà kia!!!
Thế là chiều tối hôm sau, mình vừa về bước chân vào nhà, đang lúi húi cởi đôi giầy ra tự nhiên thấy tối xầm lại, chưa kịp định thần thì nghe 1 tiếng nói (quát thì đúng hơn): CHÚ VỀ ĐẤY À!!!! Giật bắn co mình, suýt lăn mẹ nó ra đất, ngẩng đầu lên thấy 1 bà trông như con GẤU, cao phải gần 1,7m béo tròn, hèn gì nội lực thâm hậu thế? Bà này mà đóng phim cổ trang chắc cũng phải vào vai VÕ TẮC THIÊN!
- Ui giời ôi! Vâng! Chào bà, bà mới đến à!
- Vâng! Tôi làm việc cho nhà chú, có gì nhờ chú chỉ bảo nhé!
- Dạ! Không có gì đâu bà! Mà bà này, cạnh nhà mình có ông lão 83 tuổi đấy, bà cứ chào TO như thế nhiều khả năng khu tập thể lại có đám tang! Bà nói nhỏ thôi bà nhé!
- Vâng, chú thông cảm, tôi ở quê nói thế quen rồi, sửa dần dần!
Đúng theo lời vợ nói, bà này khoảng 60 tuổi làm Ô-sin chuyên nghiệp gần 10 năm nên nhà cửa đâu ra đấy: mặt mũi phúc hậu, thật thà, nấu ăn được, chăm bé tốt, sử dụng thành thạo mọi máy móc… Nhược điểm thì cứ từ từ nhé, có hết đấy! Nghe bà ấy tâm sự trước đây còn là giáo viên rồi chồng ghen không cho đi dạy, rồi bà kể:
- Hồi trẻ tôi xinh nhất HUYỆN, nom như ca sỹ THU HIỀN ấy, ông ấy ghen không cho tôi đi dạy!!!
Rồi bà ấy chìa ngay ảnh hồi trẻ cho xem! Ối giời ôi! Cháu lạy bà mất thôi, chắc bà nghĩ cháu chưa nhìn mặt Thu Hiền bao giờ không bằng, nói thật: trông bà như cô THU TIỀN! Nhưng mình chỉ dám nghĩ vậy thôi. Ăn cơm tối xong, vợ chồng đang xem phim, bà ấy chìa ngay ra 2 cuốn sổ dày cộp rồi nói:
- Đây, cô chú xem, tập này là tập thơ tôi làm, hàng trăm bài trong thời gian tôi làm giúp việc! Còn tập này, là Nhật ký của tôi, tôi viết từ hồi tôi ra Hà Nội. Chú đọc tập THƠ đi, còn cô, cô đọc Nhật ký nhé. Đọc hết rồi 2 người đổi cho nhau! Hay lắm đấy!
- Dạ vâng, bà cứ cất đi, rảnh vợ chồng cháu đọc, chứ vợ chồng cháu cũng bận lắm. Cám ơn bà!
Cháu đến lạy bà mất thôi, làm thơ viết nhật ký nữa, may mà bà không có Phây-buc chứ không thì chết với bà mất. Còn nữa, bà ấy hát suốt ngày, dậy sớm hát to tuyền bài nhạc đỏ của Thu Hiền. Nhiều lúc đang ngủ say thấy vợ hét tướng lên: Bà hát bé cho chúng cháu ngủ! Thế là bà ấy nói:
- Cô chú cũng tập dậy sớm đi, ngủ nhiều chóng chết lắm!
Tất nhiên chả có ai hoàn hảo, tìm được bà Ô-sin thế này là ổn lắm rồi, thế cho nên tính cách bà này hơi vấn đề 1 tý cũng chả sao, càng vui. Ở lâu mới biết bà này tính rất đồng bóng: thích khen giống THU HIỀN, thích khen xinh, thích văn nghệ văn gừng, thích oai, thích ăn diện, thích nịnh ….Ngoài ra bà ấy có 2 yêu cầu đặc biệt: 8h tối đi tập thể thao và được làm dịch vụ môi giới Ô-sin nhưng không làm ảnh hưởng đến việc nhà.
Ông hàng xóm (chuyên ngành phim XXX) thì khỏi nói, mừng ra mặt, chuyên đứng rình hành lang đợi bà Ô-sin đi đổ rác để hỏi thăm. Vợ mình lo ông ý quấy rối bà ấy nghỉ như bà trước thì căng. Đợi lúc ăn cơm, vợ mình mới nói:
- Bà cẩn thận ông L hàng xóm bà nhé, ông ấy hay ghẹo lắm!
- Ôi giời chú cứ lo xa! Ông ấy tôi sợ gì! Ông ấy chả ghẹo đâu, vỗ mông tôi suốt đấy!
- Ối giời ôi! Bà…bà.. thấy thế nào, ôi chết, nhầm! Bà làm thế nào???
- Tôi kệ, cho vỗ thoải mái, tôi bảo: Ông thích em cho ông vỗ thoải mái, mông em thì còn gì là MÔNG nữa đâu ông ơi!
- Hahahahha! Cháu phục bà đấy! Mình nói.
Nhưng đâu chỉ mình mình phục bà ấy đâu, ông hàng xóm còn phục gấp đôi mình, sống với mình bao năm chưa bao giờ ông lại tốt đến thế, qua nhà chơi liên tục, chủ yếu để ngắm bà Ô-sin! Căng thật, chết mẹ, có khi ông ấy yêu bà lão nhà mình cũng nên. Sáng sớm, mình đang ngồi toa-lét, mặt nhăn như khỉ vì tối qua ăn mấy quả ổi xanh, thế là nghe lỏm được câu chuyện của ông hàng xóm với bà Ô-sin, ông hàng xóm nói trước:
- Mình đi đâu về thế!
- Em đi mua thức ăn cho nhà cô chú!
- Mình đọc xong mấy tờ báo “Đang yêu” chưa? (nhờ ông mà mình biết có cái báo loại này, mình cũng hay đọc ké của bà)
- Em đọc xong rồi, tý e mang sang ông cho em mượn số mới nhé!
- Thế mình thấy hay không!
- Em toàn thấy yêu với đương, giờ già rồi, đọc cho vui thôi!
- Mình mà già à, mình trông như 40 thôi, xinh phết đấy!!!
(MK! Ông có để cho con ỉa không ông ơi!)
- Ông cứ trêu em!!!
- Anh mang cho mình mượn tiểu thuyết nhé!
- Truyện gì thế ông?
- Truyện tình yêu hay lắm, yêu như thế mới là yêu chứ em, truyện của Nhật em ạ!
(MK, lại NHẬT, hết phim rồi lại truyện hả ÔNG???)
- Ông cứ vòng vo, truyện gì thế ông?
- RỪNG NAUY!
(Á! Á! ÔI TRỜI ĐẤT ÔI! Lạy ông mất thôi, ông làm con phọt mẹ nó cả…., ông mà chữa táo bón thì nhất nước mình mất! Cho Ô-sin mượn Rừng Nauy thì ông xứng đáng là Sư phụ con)
Thế là đỡ phải lo ông hàng xóm, giờ ông là phụ tá của Ô-sin nhà mình. Từ hồi bà Ô-sin ngoại hạng này đến ở, hàng xóm lại tưởng mẹ vợ mình, chả ai nghĩ là Ô-sin. Cũng đúng thôi, Ô-sin gì mà quần áo sa-tanh bóng loáng, túi xách Gucci hàng Fake, tóc nhuộm đen nhánh, 2 tay 2 điện thoại… không những thế thứ 7 hoặc CN bà làm nguyên bộ áo dài nhung đi Chùa như mệnh phụ phu nhân. Bực nhất là bà ấy gọi điên thoại liên tục, môi giới Ô-sin ấy mà, hết gọi cho Ô-sin thỏa thuận lại goi cho nhà chủ để lấy tiền môi giới. Mà bà ấy nói to, gào lên trên điện thoại bất kế giờ giấc làm nhiều người tưởng nhà mình cãi nhau! Rồi bà ấy lấy luôn cái hành lang ngoài nhà mình làm điểm tập kết Ô-sin, vì vậy nhiều khi cũng nghe lỏm được vài chuyện kỳ lạ trong cái thế giới Ô-sin đầy thị phi phức tạp ấy. Hôm ấy mình nghe được chuyện thế này, bà Ô-sin nhà mình nói với 1 con bé giúp việc mới lên:
- Thế mày nghĩ kỹ chưa, mày có đi làm cho nhà ấy không?
- Nhà nóa TOA không bà?
- Ừ thì 4 tầng, mỗi tầng khoảng 50 m vuông thôi!
- TOA thế cháu không “nầm” đâu, nhà “nhỏa” cháu mứi “nầm” được chứ, TOA thế cháu “nau” nhà sụn mịe NƯNG chiết toi!
- Thế nhà 50 mét vuông, 2 vợ chồng 1 đứa con với 1 bà cụ già mày có làm không?
- Úi giời, cóa CỤ GIÀ à! Khóa tính nắm, cháu chịu thôi!
- Mẹ cái con này! Còn 1 điểm nữa, nhà chung cư 70 mét vuông, 2 vợ chồng, 2 đứa con, đứa bé 6 tháng, đứa lớn 4 tuổi, mày có làm không?
- Bọn trẻ cóa nghịch không bà, nghich cháu không nầm được đâu?
- Mẹ mày, đứa bé thì biết gì mà nghịch, đứa lớn nó đi mẫu giáo chiều mới về!
- Tầng mấy hử bà?
- Tầng 20, có thang máy mày lo gì?
- Úi giời, tầng 20 không khí noãng nắm, cháu không thở được đâu?
- Ôi tiên sư bố cái con này? Mày định thế nào, mày định làm nhà như thế nào???
- Cháu nà cháu muốn như nhà bà đang nầm nầy nầy! 2 vợ chồng với đứa con, nhà vừa phải!
- Ơ cái tổ sư mày! Mày đang làm cho nhà như thế tự nhiên mày nghỉ, rồi mày lại đòi là sao???
- Nhưng nhà ấy ló lấu cơm nhão quá, cháu ăn không được! Thằng chồng nại ngáy to cháu không ngủ được, đã thế con vợ suốt ngày ăn cá “dán”, cháu bị dị ứng với mùi cá không chịu được!
- ÔI GIỜI ÔI! Tổ sư bố chúng mày! CHÚNG MÀY ĐI GIÚP VIỆC HAY ĐI AN DƯỠNG ĐẤY HẢ????
Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012
Chuyện 4 Ô-sin (Phần III)
Thú thật với các bạn, cứ nhìn Ô-sin nhà thằng em mình mà
phát thèm, chỉ mong vợ mình NGHĨ được như vợ nó: chọn Ô-sin toàn 16 tuổi lại phải
xinh mới được làm, kệ cha thằng chồng nuốt nước bọt cả ngày. Một lần mấy anh em
đến nhà thăm con nhà nó đầy tháng, bấm chuông 1 lúc có con bé ra mở cửa làm cho
5 anh em mắt như đèn pha Ô-tô. Trời, con bé trắng bóc, tròn lẳn, vòng 3 với vòng 2 nó trông như 4 quả bóng, vãi đái thật. Thế là vào nhà chả ông nào hỏi thăm con
gái thằng em chỉ chăm chăm hỏi thăm con bé kia là ai? Có phải em vợ mày
không???
Thằng em mặt nó VÊNH ngược lên trần nhà (chắc để nước
bọt nó không vãi ra thảm) rồi nó chốt 1 câu: Ô-sin nhà e!!!!
Ối giời ôi, MK, Cái lề gì thốn???? Ô... Ô ...Ô ...SIN Á???? Mồm
ông nào ông đấy há hốc ra, ông em phải nói:
- Thôi các anh uống nước rồi ngậm mẹ
nó mồm vào cho em nó đỡ kinh! Nó còn bé, các anh quan tâm làm gì???
- Bé cái tổ sư mày??? Mày thấy nó bé chỗ nào? Chỗ nào????
Thế là các ông bác tranh thủ hỏi thăm:
-
Cháu quê ở đâu?
-
Dạ, cháu quê Phú
Thọ!
-
Ôi, cùng quê chú
đấy?
-
Chú ở đâu ạ?
-
Chú ở ..ở …Đền
Hùng! Hehehehe
-
Chú cứ đùa cháu!
-
Thế ở quê mùa này
là mùa GẶT cháu nhi?
-
Ôi! hi hi hi! Quê
cháu còn chưa CẤY thì gặt cái gì?
-
Ơ! Chú tưởng gặt
với cấy cùng nhau chứ cháu nhỉ???
-
Cùng cái TIÊN SƯ
MÀY! Gặt là lúc mày ĐẺ CON, còn CẤY là lúc mày rửa XÚC XÍCH, khác nhau đây
thằng NGU!!!
Đấy, suýt nữa các bố nhảy vào đánh nhau chỉ vì hỏi thăm Ô-sin nhà người ta có NHỤC không cơ chứ! Con bé này rất hay, nó đặt cả nick name cho thằng em
mình: anh Th “hâm”! Nghe rất tình cảm, chứ đâu như Ô-sin nhà mình! Thôi, quay
lại Ô-sin nhà mình, chuyện Ô-sin nhà này để tự vợ chồng nó tự kể!
Bà này gần 50 tuổi, hoàn cảnh rất éo le: không chồng,
không con lại nuôi mẹ già 80 tuổi. Tuy già nhưng được cái cũng sạch sẽ, chăm
chỉ và đã có kinh nghiệm làm Ô-sin nhiều năm. Chỉ có điều nhìn mặt bà ấy thì
bất ký ai đang VUI thế nào cũng BUỒN ngay. Kỳ lạ thật, mặt bà ấy lúc nào cũng
như đưa đám, buồn thê thảm. Trông bà ấy mình cứ tưởng tượng ra nhân vật TỬ THẦN
THỰC TỬ trong Harry Porter, gặp ai cũng hút hết niềm hạnh phúc! Nhìn lâu chắc
chắn 100% ai cũng òa khóc mặc dù chẳng có lý do gì! Con bé nhà mình chẳng hạn,
gặp là nó khóc ngay cứ như gặp ngáo ộp. Mình cứng rắn hơn, nhưng cũng chả dám
nhìn vào mặt bà ấy, ăn cơm cứ phải nhìn vào cái Tivi, chỉ sợ nhìn sang mặt bà
ấy nước mắt lại túa ra không ăn nổi cơm.
Nói chung là bà này làm việc chăm chỉ, nhà cửa sạch sẽ, nấu ăn
cũng tạm được, mà như thế là mãn nguyện rồi. Tuy nhiên bà ấy làm được hơn 1 tuần mà không khí gia đình như
đưa đám, ai cũng trông rất buồn, đi lại VẬT VỜ như cái bóng. Xem phim Hàn Quốc
trên tivi có cảnh nào xúc động 1 chút là cả nhà khóc như mưa cứ như UNG THƯ đến
nơi rồi. Mà nào chỉ riêng gia đình mình, bà tổ trưởng đến thu tiền cũng bị ảnh
hưởng luôn. Vào thu tiền ủng hộ đồng bào lũ lụt, nhìn không khí gia đình trang
nghiêm quá, bà ấy cũng hoảng hỏi:
-
Nhà mình có
chuyện gì à?
-
Có gì đâu bà! Hic
hic!!! Vợ trả lời.
-
Thế cho cô thu
tiền ủng hộ đồng bào lũ lụt! xịt xịt!!
-
Khổ thê cô nhỉ,
lũ lụt chết bao người cháu thương quá! Hu hu hu! Vợ mình bắt đầu khóc
-
Ừ cháu ơi! Hu hu
hu! Tôi lắm cháu ạ, Ôi giời ôi, mất hết nhà cửa, hu hu hu, Thương lắm hu hu hu!
Bà tổ trưởng òa lên khóc theo.
-
Nhà cháu cũng bị
lụt cô ạ! Hu hu hu! Cháu lo mẹ cháu quá cô ơi! Hu hu hu ! Ô-sin mình khóc tiếp.
Rồi con bé nhà mình thấy mẹ nó khóc cũng khóc um lên. Căng thật????
-
Cô cho cháu đóng
100k cố nhé! Hu hu hu!
-
Hu hu hu! Có
người đóng 1000k đấy cháu! Hu hu hu!
-
Ôi trời ôi! Hu hu
hu! Thế cô cho cháu đóng 2000k nhé! Hu hu hu
-
Có người đóng
10.000 k đấy cháu! Hu hu hu!
-
ÔI GIỜI ÔI! Hu hu
hu! Vậy cô cho….
-
THÔI, NÍN NGAY!
Mình gào lên: Đóng 100 k ngay không tôi bán cái nhà này làm từ thiện bây giờ!
Đấy, thế rồi bà tổ trưởng xúc động đến nỗi gần như không
đi được, khốn khổ, bà vừa đi vừa khóc. Cả khu tập thể không hiểu sao bà tổ
trưởng đi thu tiền mà như đi đám ma thế không biết, khóc ngất lên ngất xuống.
Cả nhà mình cũng thế, nức nở cả tiếng đồng hồ, căng thật. Không ổn rồi, mình
nghĩ thế này thì căng quá, phải thay đổi thôi! Định bàn với vợ ai ngờ vợ nói
trước: em kiếm được 1 bà thay cho bà này rồi anh ạ, bà này làm thì được nhưng
không chăm con bé được, nó cứ nhìn bà ấy là nó khóc, em nhìn bà ấy em cũng
khóc, chả hiểu thế nào?
Thế là chốt, thay Ô-sin!!!
Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012
Chuyện 4 Ô-Sin! (Phần II)
Rồi cũng chỉ một tuần sau,
nhà lại có Ô-sin mới. Bà này đặc biệt nhất là cách đến và đi của bà đều do yếu
tố khách quan ảnh hưởng! Nghe bà ấy nói, trước đây ở quê cũng khá giả, nhưng
làm ăn thất bát nên phải trốn lên Hà Nội lánh nợ. Trông gầy gò nhưng có vẻ
nhanh nhẹn sạch sẽ, mặt mũi trông cũng sáng sủa, thế là cũng may rồi. Vợ mình
mừng ra mặt, tìm được Ô-sin mà cứ như hôm mình đến Ăn hỏi, mồm ngoác ra cười suốt làm
chồng mấy lần phải lấy tay đóng lại không khéo người ngoài tưởng vợ bị TÂM THẦN.
Nhưng người mừng nhất không phải vợ mình mà chính là ông lão hàng xóm…
Bà này có vẻ ổn hơn, tiếp thu nhanh nên 1 tuần sau là nhà
cửa có vẻ đi vào khuôn khổ, vợ mừng lắm bảo với mình:
-
Cứ thế này hết
tháng em không phải về nhà buổi trưa nữa!
Mình cũng mừng, không ngờ tìm được Ô-sin mà gia đình hạnh
phúc hơn hẳn, thế mới lạ. Nhưng đời không như mơ, được 2 tuần bà tổ trưởng
thông báo Ô-sin nhà mình vứt rác không đúng nơi quy định gây ô nhiễm môi trường.
Hóa ra tối bà ấy đi đổ rác, lẽ ra phải vứt xuống đường thì bà vứt ngay cầu thang.
Còn nữa, tiền điện thoại cố định bình thường có 40k/tháng thì tháng này tăng
lên 300k toàn cuộc gọi về Bắc Giang quê bà. Hai vợ chồng cũng chỉ dám nhắc nhở, sợ bà ấy
giận bỏ về thì chết. Nhưng Ô-sin được cái giỏi cãi, chối bay chối biến; nào là
tôi vứt rác xuống đường mà, nào là tôi có gọi về quê bao giờ đâu?... Thế là lại
phải chỉ cho bà ấy thấy rác nhà mình có những cái mà chỉ riêng nhà mình mới có:
đó là BỈM toàn cứt trẻ em. Rồi cuộc gọi có cả địa chỉ và ngày giờ gọi mà lúc đó
chỉ có bà với con bé tuổi rưỡi ở nhà, mà con bé ấy thì nó chưa biết nói và chắc
chắn nó không có bạn bè hay người thân trên Bắc Giang được… Thế mà vẫn tỏ thái
độ không bằng lòng, mặt cứ xị xuống kêu: Tôi nhớ nhà! Làm vợ lại hốt hoảng dắt
ra chợ mua quần áo mới rồi quà gửi về quê.
Được 1 tháng có vẻ cũng ổn thì một hôm đang ăn cơm thấy
bà ấy nói lấp lửng: ông L hàng xóm ông ấy cứ làm sao ây cô chú nhỉ????
Đến đây phải nói qua về ông hàng xóm. Ông hàng xóm nhà
mình năm đấy 83 tuổi, có 2 vợ, vợ cả lấy từ hồi ông ấy 13 tuổi và hơn ông ấy
khoảng 7 tuổi có với nhau 4 đứa con và sống ở quê. Sau này ông ấy thoát ly theo
Kách Mệnh rồi công tác ở Hà Nội và lấy 1 bà cùng cơ quan chồng mất, cũng có 3
đứa con riêng. Hai ông bà sống với nhau có 1 đứa con trai năm ấy 23 tuổi đang
du học ở nước ngoài. Tóm lại ông bà có 8 đứa con, 7 riêng và 1 chung. Ông hàng
xóm có 1 tính cách đặc biệt, vì thế ông ấy có biệt danh là L “dê”. Về già ông
càng phát huy mạnh, đó là ông rất thích xem phim Xem Xong Xóa (XXX), mà lại chỉ thích phim Nhật thế mới lạ chứ! Thì các
bạn biết đấy, phim Nhật có đặc điểm là “làm” thì ít mà “hò hét” thì nhiều. Ông
hàng xóm nhà mình lại nặng tai, xem phim XXX mà ông cứ cho tiếng to nhất, rồi
đóng cửa vào cho hàng xóm không nghe thấy. Đấy là ông ấy tưởng thế, chứ cả tổ
dân phố nghe rõ mồn một. Khốn khổ bà tổ trưởng phải nhờ mình nói với ông ấy để
vặn nhỏ lại vì bản thân bà cũng không biết góp ý thế nào??? Mình đành phải đập
cửa gọi ông ra. Ông hỏi ngay:
-
Có chuyện gì thế
chú?
-
Ông xem phim gì
thế? Mình hỏi.
-
Cái gì cơ, cháu
nói sang tai này cho ông nhé, chả nghe thấy gì cả!
-
ÔNG XEM CÁI GÌ MÀ
MỞ TO THẾ? Mình gào lên.
-
À, ừ.. thì là..
thì… phim tâm lý Hàn Quốc ấy mà!!!
-
Vâng, ông giúp
cháu cho nhỏ cái tiếng đi nhé, không thì hàng xóm người ta lại tưởng ông đánh
bà. Khiếp phim tâm lý của ông nó chỉ nói mỗi câu “ OH, OH...” thế thì hiểu thế
nào được???
-
Ôi thôi chết, bỏ
mẹ tôi rồi, để ông cho nhỏ ngay, chết tôi không cơ chứ…Có ai nghe được không hả
cháu???
-
Chỉ người Điếc mới không nghe được ông ạ! Mình gào lên.
Chưa hết đâu, xem phim chán ông lại ngứa chân ngứa tay,
mà ở tuổi ấy lại chủ yếu là ngứa tay vì chân hầu như chỉ để đi lại với bài
tiết! Thế là nhân tiện có bà Ô-sin nhà mình ông thực hành ngay: gặp đi chợ thì
vuốt má, gặp đi đổ rác thì vỗ mông, gặp ngoài hành lang thì bóp…..mà thôi,
không nên nói ra thì hơn. Thế là bà Ô-sin nhà mình gần như bị stress, gặp ông
ấy ở đâu là ôm chặt vài thứ cần thiết rồi chạy.
Căng thật, cứ đà này bà ấy nghỉ bố nó mất thì chết nhà
mình. Vợ lo lắm, ngày nào cũng nhắc:
-
Anh phải nói với
ông ấy đi, bà ấy mà nghỉ là nhà mình gay đấy!
-
Thế theo em, anh
nói thế nào? Không lẽ lại nói thẳng vào mặt ông ấy: ông đừng sờ Mông Ô-sin nhà
cháu nữa à??? Mà có bắt được quả tang đâu???
-
Tùy anh, muốn nói
thế nào thì nói, miễm là để bà ấy yên cho em nhờ!
Thế là đợi hôm thuận tiện, mình gọi ông sang nhà nói
chuyện. Mình bảo ngay, KHÔNG CẦN VÒNG VO:
-
Ông ạ! Sự thể là
thế này, bà Ô-sin nhà cháu cũng thích ông, mà ông toàn vỗ mông với bẹo má, cháu
thấy bà ý không bằng lòng đâu! Hay mai cháu bố trí cho ông với bà ý gặp riêng
rồi … “ấy” luôn ông nhé???
-
Ối chết, sao chú
lại nói thế! Tôi già rồi, mà nói dại nếu vợ tôi biết thì chết! Ai lại làm thế
hả chú???
-
Ông ngại gì! Cháu
không nói có ai biết đâu? Ông cứ mạnh dạn lên, sợ gì???
-
Ôi chết, xin chú,
thôi! Từ nay tôi không làm thế nữa! Chú nhỉ???
-
Vâng! Cám ơn ông!
Thế ông nhé, giờ mà ông vỗ thêm cái nào nữa là phải “ấy” luôn đấy ông nhé!
-
Vâng, xin chú,
tôi về!!!
Chưa xong đâu các bạn ạ! Giờ ông không vỗ nữa, mà ông
BUÔNG LỜI ONG BƯỚM: Gặp cầu thang “ Anh nhớ mình quá”, gặp đổ rác “ Mình xinh thế”, gặp hành
lang “ cho anh Hôn cái nhé”! Được thêm 1 tháng nữa, một hôm Ô-sin nhà mình nói:
-
Cô chú cho tôi về
2 hôm, thằng út nhà tôi chuẩn bị cưới vợ, tôi về làm đám dạm ngõ rồi lên ngay!
-
Vâng! Bà về rồi
lên ngay bà nhé!
Bà Ô-sin về cả tuần chả thấy lên, vợ gọi điện chỉ thấy ò
í e, gọi cố định lần nào cũng ông chồng nghe rồi bảo vợ đi ăn cỗ chưa về. Thế
là mất toi Ô-sin, nhục không cơ chứ??? Tất cả là tại lão HÀNG XÓM, lý do chả đâu vào đâu! MK!
Đến bây giờ mình cũng không hiểu bà Ô-sin nhà mình có cái
gì mà ông hàng xóm lại thích vỗ mông thế? Vì bà ấy gầy đét, trông toàn da với
xương, nom chả có tý gì của PHỤ NỮ cả thế mà sao ông ấy lại thích mới lạ??? Sau
này thì mình nhận ra 1 điều khi nhìn vào tay ông ấy, trông nó khẳng khiu cũng toàn
da với xương, mình nhận ra rằng: ông hàng xóm thích vỗ mông bà Ô-sin là do nó
VỪA TAY!!! Mẹ kiếp, hóa ra Tay ông ấy lại hại đến sinh hoạt cả nhà mình! Đến là NHỤC!
Vợ lại đưa con về ngoại, mình lại tự do như trai tân,
nhưng cũng chỉ được 1 tháng. Nhà lại có Ô-sin mới!!!!
Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012
Chuyện 4 Ô-Sin ( Phần I)
Cách đây 4 năm, bắt đầu từ khi vợ chuẩn bị sinh em bé, nhu cầu tuyển Ô-Sin để
gánh bớt trọng trách gia đình cho bà vợ của mình trở thành đề tài trong suốt một
thời gian. Vợ gần như lúc nào cũng sôi sục công tác tìm kiếm, hết gọi về quê
ngoại quê nội, hỏi han bạn bè, đăng tin lên Blog (lúc đó hình như chưa có Fb),
rồi status Yahoo luôn ở trạng thái: Cần tuyển Ô-Sin gấp! Khiếp, cứ như thiếu Ô-Sin thì vợ chồng nhà này không thể sống với nhau được.
Bình thường thì kiếm cũng dễ thôi, nhưng với điều kiện do bà vợ mình đặt ra thì
hơi bị khó, thế này nhé:
- Phải già hơn 40 tuổi (Do đọc mục Tâm sự trên VNexpress xuất hiện quá nhiều ông ngoại tình với Ô-Sin mà thực tế toàn do bọn nhà báo rỗi việc tự viết rồi tự cmt để câu khách, TSB chúng nó làm các bà vợ mất hết niềm tin!)
- Phải biết chăm em bé
- Phải khỏe mạnh (mục 3 nó lại ngược với mục 1)
- Phải sạch sẽ
Nhưng thực tế thì khác, đặt điều kiện thì dễ nhưng tìm X để thỏa mãn điều kiện mới khó. Tìm mãi chả được ai, vợ đưa luôn con về nhà ngoại; thế là mình lại như trai tân, tối qua nhà ngoại ăn cơm chơi với con rồi đêm lại về nhà ngủ 1 mình. Cuộc sống như mơ cũng chỉ kéo dài được hơn 1 năm, khi con gái được 1 tuổi vợ gấp rút tuyển Ô-sin đồng thời chỉ giữ lại duy nhất điều kiện số 1. Cuối cùng vợ cũng đưa về nhà 1 bà, phải gọi là CỤ thì đúng hơn, 63 tuổi trông quắt queo như quả táo tàu ngâm thuốc bắc, mới ở quê ra làm thêm vì ở nông thôn cũng chả còn việc gì làm ra tiền. Mình hoảng quá hỏi vợ:
- Em thuê bà già thế liệu có đủ sức khỏe để trông con bé nhà mình không, nói dại, nhỡ bà ấy mà ĐỘT TỬ ở nhà mình thì rõ là NHỤC!
Vợ gạt ngay:
- Tạm thời thế đã, kiếm được thì thay sau, em phải về ở với anh chứ để anh lông bông em không yên tâm, mất chồng như chơi, bao nhiêu vụ trên VNexpress kia kìa anh không đọc à??? (TSB bọn báo lá cải)
Thế là nhà có Ô-Sin, nhưng cũng chả hiểu sao, từ ngày có Ô-Sin vợ mình còn bận gấp đôi. Sáng dậy sớm dạy Ô-sin cách pha sữa, rửa bình, thay bỉm, vệ sinh … rồi chạy đi làm. Trưa lao về nhà kiểm tra, nấu ăn cho mấy bà cháu …. Chiều về sớm dạy nấu ăn, cách sử dụng bếp ga, máy giặt … Nói chung là tương đối vất vả so với lúc chưa có Ô-Sin. Được cái Ô-Sin nhà mình tiếp thu tuyệt vời, vợ nói cái gì nghe hết nhưng chả hiểu gì chỉ cười, vợ mình gần như phát khùng. Tuyệt vời hơn Ô-sin làm cái gì cũng chậm, cũng đúng thôi 63 tuổi thì nhanh mới lạ. Trông bà ấy phơi quần áo mà sốt hết cả ruột, toàn quần áo tre con bé tý ti mà bà ấy làm như phim quay chậm, cứ thế này hết cả buổi sáng không xong cái đống quần áo, vợ lại lao vào phơi cùng. Có cái máy giặt đặt hết chế độ chỉ việc bỏ quần áo vào bấm nút GIẶT (tiếng Việt nhé) mà không thể làm nổi vì toàn quên bấm nút BÂT/TẮT. Còn nữa, ngồi ăn cơm cả 2 vợ chồng phải thay nhau gắp không thì bà ấy chỉ ăn cơm không, nói không biết bao nhiêu lần là bà cứ ăn thoải mái, đừng ngại nhưng chỉ gắp được 2 miếng rau rồi lại ăn cơm không thế mới tài. Rồi thì bà Ô-Sin sinh hoạt y như ở quê, bạ đâu vứt đấy, bỉm thay ra vứt vào góc nhà, tăm cắm vào lọ hoa (cho nó nghệ thuật), quần áo cuộn tròn để đầu giường chả biết bẩn hay sạch… Có Ô-sin mà 2 vợ chồng còn vất vả hơn khi chưa có vì bây giờ còn phải chăm sóc cả Ô-sin. Gần 2 tháng trời mà mọi công tác huấn luyện vẫn dẫm chân tại chỗ, toàn vợ làm mẫu xong rồi lại làm nốt hộ Ô-Sin. Nhìn cổ vợ thấy hình như nó dài ra thêm 2 cm, mình cũng hoảng, kiểu này được 1 năm chắc vợ đi quảng cáo cho Sữa Anfa A+ thay cho con Hươu cao cổ cũng nên!
Rồi có hôm mình về nhà, nhìn mặt bà Ô-sin ra mở cửa mình giật bắn cả mình, trán bà ấy mọc cái sừng to tướng chả hiểu đập đầu vào đâu. Mình hỏi:
- Trán bà làm sao thế kia?
- Con bé nhà chú nó đập vào đấy!
- Trời! Nó có tuổi rưỡi làm sao mà đập được vào trán bà?
- Tôi nằm dưới đất nó cầm cái Ô tô nó đập vào!
Hóa ra bà ấy ngủ quên, con bé ngồi nghịch ô tô rồi đập luôn vào mặt bà lão đang ngủ. Khốn khổ, đành an ủi bà ấy:
- Hay bà kiểm tra xem Ông ở nhà có NGOẠI TÌNH không chứ cháu thấy Sừng bà nó to lên trông thấy đấy!
Chưa hết đâu, bà Ô-sin nhà mình còn bị bệnh mất ngủ vì hay nhớ nhà. Đêm mình dạy đi wc, đang mắt nhắm mắt mở đi ra phòng khách nhìn thấy 1 cái bóng đen to tướng trên cửa sổ giật bắn mình (suýt phọt mẹ nó cả c…!). Định thần lại hóa ra Ô-sin đang ôm cái cửa sổ nhìn người tập thể thao rồi sụt sịt khóc. Hoảng quá mình hỏi:
- Úi giời ôi, sao bà lại ngồi đây dọa cháu thế?
- Tôi không ngủ được, tôi nhớ nhà quá, hay cô chú cho tôi về ít hôm?
Rồi được vài hôm nữa thì bà ấy ốm, ho suốt, 2 vợ chồng hoảng quá sợ bà ấy lây cho con bé thì khổ. Nói dại chẳng may bà ấy có mệnh hệ gì thì còn NHỤC nữa, thế là OK, thanh toán tiền cho thêm tiền tàu xe rồi tiễn bà ra ga. Khỏi phải nói bà Ô-sin mừng thế nào, bà đi mà như chạy, chắc bà không biết 1 điều rằng, VỢ mình còn mừng gấp đôi bà!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)